Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Chuyện linh tinh (1)

Bệnh hoạn nằm cả ngày, ngóc đầu dậy ăn được miếng cháo mà cũng nuốt không ngon vì 2 lẽ:
1. Chuyện vỉa hè
Bọn nào bảo chuyện vỉa hè dễ bỡn ông Hải chỉ làm đúng chức năng nhiệm vụ mà làm gì tung hê thì nói thật là... bọn chả biết mẹ gì.
Vỉa hè nếu chỉ đơn thuần là một không gian công cộng thì sẽ chẳng có gì đáng nói nhưng ngoài ra, nó còn là không gian kinh tế, không gian văn hóa; việc làm sạch đẹp nó trông một vài giờ thì dễ, nhưng để “dọn” nét văn hóa đặc trưng hơn trăm năm ở Sài Gòn (vỉa hè ra đời khoảng năm 1860), công ăn việc làm của 30% dân số, và là một nguồn cung ứng thực phẩm quan trọng (số liệu lấy từ bài báo Người Đô thị phỏng vấn GS. Annette Kim) mới là chuyện đáng bàn.
Những động thái vừa qua của UBND quận 1 tôi cho là những bước đi đầu tiên hợp lý trong việc tổ chức lại không gian công cộng. Nó đã làm được 2 điều quan trọng nhất nếu muốn giải quyết một vấn đề trong đô thị: quyết tâm chính trị cao độ và sự đồng thuận của người dân trong thực thi.
Vấn đề tiếp theo mà quận 1 cần giải quyết (một cách lâu dài) là các phát sinh ra từ việc dọn dẹp vỉa hè đó như thế nào: kế sinh nhai, tổ chức lại việc bán hàng rong, cơ sở hạ tầng đảm bảo, công tác quản lý kiểm tra… Điều đó chờ hạ hồi phân giải.
2. Chuyện nhìn nhận lại vai trò triều Nguyễn
Việc bị phủ nhận vai trò trong lịch sử của triều Nguyễn có nguyên nhân chính là việc nó được chính quyền Sài Gòn dựng nên thành một lực lượng tinh thần trong mặt trận chống cộng, điển hình là các chiến dịch tố cộng diệt cộng mang tên các danh tướng triều Nguyễn như Trương Tấn Bửu, Thoại Ngọc Hầu,...
Từ 20 năm trước, việc nhận thức lại vai trò của triều Nguyễn đã manh nha với công trình đầu tiên là bộ Địa chí Thành phố Hồ Chí Minh; vậy mà đến bây giờ khi nhắc đến chuyện đó, cứ như còn nóng hôi hổi ngày hôm qua.
Chối bỏ lịch sử cũng chính là góp phần tạo nên lịch sử. Lịch sử triều Nguyễn chưa tổng kết đúng đắn và toàn diện được, trong khi bây giờ viết về thời đại này, các học giả nước ngoài (Tsuboi, Li Tana, Keith Weller Taylor…) đã vượt qua ngay chính những người trong nước thì e là tiền đồ học thuật chẳng mấy sáng sủa.
Chú thích ảnh:
(Ảnh 1: Mất độ sử dụng vỉa hè khu trung tâm (cũ) của TPHCM lấy từ thư viện SLAB)
(Ảnh 2: Hình chụp trước đền thờ Long Vân Hầu Trương Tấn Bửu, đường Nguyễn Thị Huỳnh, Phú Nhuận)

nàng catie... (to be continued)

"...catie có một căn phòng màu xanh. vào lúc bình mình, ánh sáng ban mai luồn qua khe cửa sổ, thắm dịu lại bởi lớp màn trắng có chi tiết hoa văn cổ điển, và khi chạm đến đôi mắt u buồn của nàng, nó huyền ảo, lung linh gõ lên ánh mắt còn ngủ say một bản ballad viết ở cung la thứ. nàng khẽ nhíu cặp mày, trở mình. nàng catie đã dậy từ trước đó, nhưng nán lại trên giường vì muốn tận hưởng cái sảng khoái đầu ngày."


Tranh "Awaiting his return" By William Ladd Taylor (1854-1926)

"...nhưng khi nàng không muốn tiếp xúc với thế giới, tấm màn màu trắng khép lại, mọi cảnh cửa đóng kín, căn phòng bị cô lập, lạnh lẽo nhuốm màu xanh ghi và vào những ngày mưa, còn tù mù và ủ rũ hơn. nàng thích được như vậy, đó là cảm giác con tim nàng kiếm tìm khi không thể bao dung bất kỳ tồn tại nào trên thế giới này. vì làm sao bao dung cho được, những cơn bão ngoài kia đã giày xéo nó đôi lần, hằn lại trên nó những vết thương chưa lành; những vết thương rất sợ thứ ánh sáng ấm áp, dễ chịu vì sẽ đay nghiến nó trong một cơn đau thắt không gì tả xiết...."


Tranh: “The reader" by Carl Vilhelm Holsøe (Danish, 1863-1935)

''...catie không hề thích mưa. ''mèo ghét ẩm ướt lắm, nên mình chẳng ưng mưa''. nhưng nàng lại thích cảm giác chìm đắm trong căn phòng tối u u, le lói chút ánh sáng lọt qua khe cửa sổ tí ti mà nàng đã cố ý không khép. toàn bộ cơ thể nàng sẽ hòa với bóng tối thành một thể thống nhất hoàn hảo, ngoại trừ những ngón tay của bàn tay trái đan lên vệt sáng yếu ớt kia.
''mưa làm ta yếu đuối và lãng mạn một chút cậu ạ; nhưng rồi ánh sáng tất yếu kia lại đến bắt ta lại mạnh mẽ và thực tế trở lại, cậu nhỉ?''.

Tranh: "Girl with a candle (Self-Portrait) (1911) by Zinaida Serebriakova (1884 - 1967).